Gương vỡ lại lành
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Thành ngữ:
- Tình cảm, quan hệ đã đổ vỡ nay được hàn gắn, đoàn tụ: "Gương vỡ lại lành" là một thành ngữ dùng để ví von về việc tình nghĩa, mối quan hệ (thường là tình vợ chồng, tình yêu) sau khi bị tan vỡ, chia lìa nay lại được nối lại, sum họp một cách trọn vẹn, giống như một tấm gương vỡ được ghép lại nguyên vẹn.
Ví dụ sử dụng
- Thành ngữ:
- Sau bao năm xa cách, họ gặp lại nhau và quyết định chung sống, thật đúng là "gương vỡ lại lành". (Sau nhiều năm xa cách, họ gặp lại nhau và quyết định chung sống, thật đúng là mối quan hệ đổ vỡ nay được hàn gắn.)
- Câu chuyện cổ tích về mảnh gương vỡ chính là nguồn gốc của thành ngữ "gương vỡ lại lành". (Câu chuyện cổ tích về mảnh gương vỡ chính là nguồn gốc của thành ngữ nói về sự đoàn tụ sau chia ly.)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng trong văn chương, báo chí: Thành ngữ này thường được dùng trong các bài viết, tác phẩm văn học có tính chất trữ tình, hoặc các bài báo nói về những câu chuyện tái hợp cảm động.
- Báo chí đưa tin về đôi vợ chồng già sau 20 năm ly thân nay "gương vỡ lại lành". (Báo chí đưa tin về đôi vợ chồng già sau 20 năm ly thân nay đã đoàn tụ.)
Biến thể và từ gần giống
- Gương tan lại hợp: Cách nói khác với ý nghĩa tương tự "gương vỡ lại lành".
- Đoàn viên: (Động từ/Tính từ) Chỉ sự sum họp, đoàn tụ của gia đình, người thân sau thời gian xa cách.
- Phân ly - Đoàn tụ: Một cặp từ trái nghĩa thường đi kèm khi nói đến bối cảnh của thành ngữ này.
Từ đồng nghĩa
- Tái hợp: Gặp lại, nối lại sau khi chia tay, ly tán.
- Hàn gắn: Làm cho lành lại, nối lại (thường dùng cho tình cảm, mối quan hệ).
Thành ngữ liên quan
- Nước chảy đá mòn: Chỉ sự kiên trì, bền bỉ có thể làm thay đổi mọi thứ, đôi khi được dùng trong ngữ cảnh chờ đợi để hàn gắn.
- Có công mài sắt, có ngày nên kim: Nhấn mạnh sự nỗ lực, kiên nhẫn sẽ đạt được kết quả tốt đẹp, có thể ám chỉ quá trình vun đắp lại tình cảm.
- Nói việc nối lại được tình xưa nghĩa cũ, tình nghĩa vợ chồng đã tan nay lại họp
- Bản sự thi: Từ Đức Ngôn có yêu công chúa Nhạc Xương. Gặp buổi nước Trần suy loạn. Từ Đức Ngôn nói với công chúa rằng: Cứ như tài sắc tuyệt thế của nàng mà lại gặp khi nước nah2 nghiêng đổ tất là phải vào chốn quyền hào, hoặc may còn hy vọng gặp lại nhau thì nên có vật gì để sau này làm tin." Nói xong liền lấy cái gương đập vỡ ra làm hai mãnh, mỗi người giữ một nữa, hẹn rằng năm sau ngày rằm tháng giêng đem ra bán ở chợ kinh đô. Nước Trần bị diệt, quả công chúa phải vào hầu nhà Dương Tố. Đức Ngôn năm sau y hẹn lên kinh, tìm đến chợ thấy một người gái hầu đem bán một mãnh gương vỡ. Từ bèn lấy nữa mãnh gương của mình đem hợp lại thì thấy đúng vừa vặn như nguyên, mới đề bài thơ: "Kinh dữ nhân câu khứ,
- kính quy nhân vị quy,
- Vô phục hằng nga ảnh,
- Không lưu minh nguyệt huy." (Gương với người đều đi, gương đã về còn người chưa về, không làm nguyên lại được, bóng hằng nga chỉ còn lưu xuông lại ánh sáng mặt trăng)
- Công chúa được thư, khóc lóc thảm thiết, suốt ngày không ăn uống gì. Dương Tố biết chuyện bèn cho mời Ngôn đến, đưa công chúa trả lại cho vợ chồng đoàn tụ